4 Điều Phật Dạy Trong Mỗi Kiếp Người, Dù Vạn Năm Trôi Qua Vẫn Còn Nguyên Giá Trị

Con người khổ xuất phát từ tâm, nếu ngộ được 4 điều Phật dạy thì cuộc sống tự khắc an yên.

“Chuyện gì đến, ắt sẽ đến”

Tất cả mọi chuyện trên đời đều bắt đầu vào đúng thời điểm nó cần đến, không sớm hơn, cũng chẳng muộn hơn. Chúng ta không thể đoán trước điều gì sắp xảy ra, cũng không thể ngăn chặn nó vì nó vẫn luôn ở đó và sẽ xảy ra vào một thời điểm chẳng ai ngờ tới.

Thế nhưng, nếu chỉ ngồi một chỗ và lo sợ những chuyện tồi tệ sẽ xảy ra với mình, bạn sẽ chẳng có thời gian mà tận hưởng những khoảnh khắc đáng quý của hiện tại nữa. Bạn không thể kiểm soát hết những thứ xảy ra xung quanh nên hãy dũng cảm mà đón nhận, dù đó là niềm vui hay nỗi buồn.

Mọi chuyện xảy ra trên đời không phải để đáp ứng những ý thích, ước muốn của bạn mà để giúp bạn học cách bình thản đối diện với những chuyện bất ngờ xảy ra. Cuộc đời bạn không phải là một cuộc đua, ai rồi cũng sẽ đi đến đích vậy sao chúng ta lại phải sống vội cơ chứ?

“Bất cứ điều gì xảy thì đó chính là điều nên xảy ra”

Không có điều gì tuyệt đối, không có điều gì chúng ta trải nghiệm lại nên khác đi cả. Thậm chí cả với những điều nhỏ nhặt ít quan trọng nhất.

“Không có; Nếu như tôi đã làm điều đó khác đi…, thì nó hẳn đã khác đi. ”

Những gì đã xảy ra chính là những gì nên xảy ra và phải xảy ra giúp chúng ta học ra bài học để tiến về phía trước. Bất kỳ tình huống nào trong cuộc đời mà chúng ta đối mặt đều tuyệt đối hoàn hảo, thậm chí cả khi nó thách thức sự hiểu biết và bản ngã của chúng ta.

“Bất cứ người nào bạn gặp cũng đúng là người mà bạn cần gặp cả”

Điều này có nghĩa rằng không ai xuất hiện trong cuộc đời chúng ta một cách tình cờ cả. Mỗi người xung quanh chúng ta, bất cứ ai chúng ta giao lưu, đều đại diện cho một điều gì đó, có thể là để dạy chúng ta điều gì đó hoặc giúp chúng ta cải thiện tình hình hiện tại.

Đây là những việc không tốt gây ảnh hưởng tới chính nhân cách mỗi con người. Cờ bạc, rượu chè bị xã hội lên án, là một tệ nạn mà xã hội đang phải đối mặt mà chưa thể giải quyết triệt để. Phóng đãng, đam mê kỹ nhạc không mang lại một kết quả tốt mà chỉ là làm cho tiền bạc nuôi dưỡng những thứ không có ích cho xã hội.

“Chuyện gì đã qua, hãy để cho nó qua”

Quy tắc này rất đơn giản. Khi một điều gì đó trong cuộc sống của chúng ta kết thúc, thì có nghĩa là nó đã làm hết bổn phận của mình trong việc giúp ta phát triển. Duyên phận của chúng ta với điều đó đã chấm dứt để nhường chỗ cho mối nhân duyên khác hội tụ.

Đôi khi chia tay một người hay rời bỏ một công việc chưa chắc đã là điều không tốt bởi biết đâu đó lại là cơ hội để chúng ta đến với một nửa đích thực của đời mình và tìm được một cơ hội công việc với môi trường và mức lương tốt hơn.

Đó là lý do tại sao Phật dạy chúng ta hãy biết buông bỏ, để lại sau lưng những muộn phiền và quá khứ để dành sức tiếp tục cuộc hành trình của đời mình. Để có thể an nhiên, mỗi người nên biết tùy duyên và thuận theo tự nhiên mà sống.

Xem thêm: Ngay cả Đức Phật cũng chẳng thế an bài 4 điều này, cớ sao con người lại cứ mãi trăn trở, băn khoăn?!?

Trên đời có rất nhiều việc không thể cưỡng cầu, suy cho cùng thì cũng chỉ ở một chữ “duyên”.

Chuyện kể rằng, một hôm Đức Phật Thích Ca Mâu Ni dẫn các đệ tử của mình đi đến một vùng quê nhỏ. Sáng sớm hôm ấy, ánh nắng chan hòa, chim muông hót vang, hương thơm dìu dịu. Đức Phật cùng các đệ tử ngồi lại trên thảm cỏ bên bờ sông, cùng ngắm vạn vật đua chen sức sống.

Bỗng có một đệ tử cất tiếng hỏi Đức Phật: “Thưa Đức Thế Tôn, ngài có đầy thần thông và từ bi, cớ sao trên đời vẫn còn quá nhiều chúng sinh chịu khổ vậy?”.

Đức Phật thoáng nhìn người đệ tử, mỉm cười đầy từ bi rồi ôn tồn giảng: “Ta dẫu có thần thông lớn ngần nào nhưng cũng có bốn điều vẫn là không thể làm được”.

huu duyen thien ly nang tuong ngo vo duyen doi dien bat tuong phung loi giai thich cho chu duyen va cau hoi con nguoi co the gap than phat hay khong 3huu duyen thien ly nang tuong ngo vo duyen doi dien bat tuong phung loi giai thich cho chu duyen va cau hoi con nguoi co the gap than phat hay khong 3

Các đệ tử vô cùng băn khoăn: “Thưa Đức Thế Tôn, đó là những việc gì ạ?”.

Đức Phật trầm ngâm một hồi, đoạn nói: “Bốn điều ấy chính là:

NHÂN QUẢ không thể đổi thay, người gieo nhân nào thì gặt quả ấy, không ai có thể nhận thay.

TRÍ TUỆ không thể cho, ai muốn có đều phải tự mình tu học.

PHẬT PHÁP không thể diễn tả, chỉ có thể dựa vào ngộ mà đắc được.

KHÔNG CÓ NHÂN DUYÊN thì không thể độ, người không có duyên thì không bao giờ nghe được những lời ta giảng”.

Các đệ tử nghe xong ai nấy đều bừng ngộ.

Người tin tưởng vào duyên phận, một khi duyên đến sẽ thản nhiên đón nhận, còn khi duyên đi cũng sẽ không cố gắng níu giữ. Từ trong cảnh giới “thuận theo tự nhiên”, họ tìm được sự điềm tĩnh và thản nhiên. Bởi vì họ hiểu rõ, mọi sự đều là tùy duyên mà đến, tùy duyên mà đi, cũng chính là điều mà người ta gọi là mọi sự tùy duyên.

Kỳ thực, trong cuộc đời mỗi người có rất nhiều điều là không thể lý giải. Chính bởi điều này, mà khiến cho con người ta lúc nào cũng tràn đầy suy tưởng. Con người sống trên thế gian dường như là theo sự an bài sẵn vậy! Một người, trong cuộc đời của mình, đến thời điểm nào sẽ gặp ai, sự tình gì đều là đã được định sẵn.

Cổ nhân có câu “Mệnh lý hữu thì chung tu hữu, mệnh lý vô thì mạc cưỡng cầu”, có ý rằng, khi điều gì đó đã được sắp đặt sẵn thì nó sẽ đến đúng thời điểm. Còn nếu điều gì không được sắp đặt trước rồi thì không ai có thể làm nó xảy ra, vậy cần gì phải cố sức để thay đổi nó?